Tiền bạc và bạn bè


 

Hồi trước mình có đi làm bảo vệ ở siêu thị. Đó là công việc làm thêm thôi, vì mình muốn có tiền để tiêu xài thoải mái trong quãng thời gian học đại học mà không phải xòe tay xin tiền mẹ.

 Lúc đó đang là năm đầu tiên của mình ở đại học, bạn bè chẳng có bao nhiêu, chỉ quen một hai đứa trong lớp nhưng cũng không thân lắm vì tính tình không hợp nhau. Vì ít bạn nên mình cũng ít đi chơi, chỉ đi học, đi làm thêm rồi về nhà. Thời gian rảnh rỗi ở nhà thì mình đọc sách, chơi game... 

Nhưng chỉ khoảng ba bốn tháng đi làm thì mình bắt đầu có nhiều bạn hơn, những đứa bạn quen được ở chỗ làm tuy chỉ mới biết nhau có vài ba ngày làm chung,  nhưng lại cảm thấy thân thiết như quen nhau lâu lắm rồi. Đối với một thằng đang trong trạng thái khan hiếm bạn bè như mình thì điều này làm cho mình rất là vui và hạnh phúc,  và thế là mình bắt đầu đi chơi nhiều hơn.

Nhờ đi chơi cùng mấy đứa bạn mới này mà mình đã được trải nghiệm những điều mình chưa từng làm trước kia. Lần đầu nhậu nhẹt, lần đầu đi chơi qua đêm, lần đầu ngủ khách sạn chung với bạn bè, lần đầu ngủ bụi ngoài công viên. Đương nhiên, làm việc gì lần đầu tiên cũng mang lại cho người ta những cảm giác bồi hồi khó tả, đó chính xác là những cảm giác của mình lúc đó. Năm nhất đại học mới biết những thứ đó thì thật sự là hơi trễ đối với một số bạn. 

Đi chơi nhiều như vậy thì tất nhiên mình sẽ chẳng còn thời gian cho những thứ khác. Không còn thời gian đọc sách, không thời gian học tập, không còn thời gian dành cho gia đình, chẳng còn sức lực đâu mà tập thể dục. Bạn bè chiếm gần như toàn bộ thời gian của mình trong ngày, bao nhiêu thói quen tốt của mình đều được thay thế toàn bộ bởi thời gian đi chơi cùng bạn bè. Và tất nhiên vì như vậy mà tiền mình đi làm cũng không còn đủ để mình tiêu xài nữa. 

Một tháng mình làm được khoản 2 triệu.(mình là sinh viên mà, với lúc đó như vậy là nhiều rồi ^^) Nếu chỉ đi học, đi làm rồi về thì một tháng mình xài nhiều lắm cũng chỉ bằng một phần ba số tiền mình kiếm được, còn lại thì mình cất đi để dành. Nhưng từ khi có bạn và bắt đầu đi chơi thì mình tiêu hết tiền lương một cách nhanh chóng, tầm một đến hai tuần là tạm biệt số tiền lãnh lương. Tiền không còn thì cũng không đi chơi nhiều được nữa, bạn bè vì thế cũng từ từ ít gặp nhau hơn. Cũng vì quá ham chơi, thường xuyên nghỉ làm mà mình đã mất luôn công việc đang làm. Hết tiền, mất việc, cảm giác lúc đó thật là tồi tệ, mình ân hận vô cùng nhưng biết làm sao.

Chỉ vì ham chơi, ham vui, ham cái mới mà mình đã bỏ bê tất cả. Lo dành thời gian đi chơi nên mình đã bỏ thói quen đọc sách mỗi ngày,bỏ thói quen chạy bộ buổi sáng để rèn luyện sức khỏe, không còn thời giờ cho gia đình, không còn thời giờ cùng mấy đứa em. Tệ hơn nữa là trong người chẳng còn đồng nào, tiền bạc dành dụm mình đã phung phí vào những chuyến đi chơi cả rồi. Không còn tiền chăm sóc cho bản thân, không còn tiền mua quần áo giày dép. Và bạn bè cũng chẳng còn ai, đơn giản vì không còn tiền thì sao có thể đi chơi,  bạn bè mà không đi chơi, không gặp nhau thì xa mặt cách lòng thôi.

Mình không có ý viết bài viết này để nói rằng việc có nhiều bạn bè là xấu, không có ý nói rằng các bạn không nên đi chơi. Mình chỉ muốn chia sẻ một ít kinh nghiệm rút ra từ cuộc sống của mình. Ai cũng cần có bạn, ai cũng cần đi chơi, nhưng chúng ta hãy biết dừng, đừng vui chơi quá độ để xảy ra chuyện gì phải hối tiếc. Vì một khi đã hết tiền thì chúng ta sẽ hết mọi thứ, hết luôn bạn bè. Vì vậy đôi khi thay vì đầu tư cho các mối quan hệ, đầu tư cho bạn bè, ta hãy dành thời gian đầu tư cho chính mình, hãy dành cho bản thân những gì tốt đẹp nhất. Vì khi ta đầu tư cho bản thân mình, tự động bạn bè sẽ đến với ta, tự động chúng ta sẽ có nhiều mối quan hệ mới mà không phải mất thơi gian tìm kiếm và đầu tư cho nó. Hãy sống ích kỷ một chút, chăm sóc cho bản thân nhiều hơn, vì chúng ta chẳng thể nào đối xử tốt được với ai nếu như không đối xử tốt được với chính mình.

Nhận xét