Hồi nhỏ mình là một cậu bé nhút nhát. Lý do mình nhút nhát một phần là
do bẩm sinh, còn lại có lẽ do ba mẹ mình quá cẩn thận, quá kĩ, quá sợ
con gặp nguy hiểm.
Thường thì những đứa nhóc con nhà giàu luôn được ba mẹ cực kì cưng
chiều, lo lắng từng ly từng tí. Nhưng gia đình mình thì không giàu, cũng
không đến nỗi quá nghèo, gia đình mình thuộc dạng trung lưu. Tuy vậy
cái cách ba mẹ chăm sóc mình thì có khi còn kĩ hơn cả con nhà giàu nữa.
Từ khi còn nhỏ mình đã luôn bị nhốt trong nhà, ba mẹ không dám cho mình
ra ngoài đường chơi với mấy đứa cùng xóm bằng tuổi mình. Lý do vì sợ
nguy hiểm, sợ con bắt trước theo bạn bè những tính xấu.... Vì vậy mà từ
nhỏ mình đã không quen giao tiếp, cởi mở với người lạ. Vậy nên hồi nhỏ
khi đi học mình hay bị coi là một thằng nhút nhát.
Cứ như thế mình là một thằng nhóc hiền lành, ít nói, nhút nhát, trong
suốt những năm cấp 1, cấp 2. Trong khoảng thời gian đó đầu óc mình quay
cuồng với bao nhiêu nỗi lo. Nỗi lo học tập, nỗi buồn vì không có bạn...
nhiều lắm. Không biết mình là ai, mình phải làm gì, phải sống thế nào.
Cũng có thể là do mình còn nhỏ nên mới như vậy, không biết nữa.
Đến khi lên cấp ba, mọi chuyện có lẽ vẫn sẽ như vậy nếu như mình không
may mắn đọc được một quyển sách - một quyển sách mà từ đó làm thay đổi
suy nghĩ, thay đổi cuộc sống của một thằng nhóc nhút nhát, đang quay
cuồng trong vòng xoáy cuộc đời. Và cứ thế mình duy trì thói quen đọc
sách, mình đọc rất nhiều sách về kĩ năng sống, và nó thật sự rất có ích
với mình vào thời điểm đó.
Mình đã thay đổi như thế nào???
Mình đã từng nhút nhát thì đã không còn nhút nhát nữa. Đã từng không biết mình là ai thì đã tìm được bản thân mình. Không còn quan tâm người khác nghĩ gì về mình. Tự tin, dám đấu tranh để có được điều mình muốn. Và có bạn gái, từ một thằng bê nhút nhát trở thành hot boy của lớp. Nhận ra giá trị của việc đọc sách. Biết rằng tập thể dục là rất cần thiết. Biết rằng kiến thức quan trọng hơn quan hệ... và còn nhiều thứ nữa.
Mình đã từng nhút nhát thì đã không còn nhút nhát nữa. Đã từng không biết mình là ai thì đã tìm được bản thân mình. Không còn quan tâm người khác nghĩ gì về mình. Tự tin, dám đấu tranh để có được điều mình muốn. Và có bạn gái, từ một thằng bê nhút nhát trở thành hot boy của lớp. Nhận ra giá trị của việc đọc sách. Biết rằng tập thể dục là rất cần thiết. Biết rằng kiến thức quan trọng hơn quan hệ... và còn nhiều thứ nữa.
Có
lẽ bạn không thích đọc sách vì lí do nào đó, nhưng đối với mình, sách
là thứ giúp mình thay đổi, là thứ giúp mình hiểu ra con người mình, là
nơi từ đó giúp mình tự tin hơn là trưởng thành hơn mỗi ngày.
Còn bạn thì sao??? Bạn tìm được bản thân mình vào lúc nào???

Nhận xét
Đăng nhận xét